Tận mắt chứng kiến hành động của đại ca, hắn thoáng ngẩn người, ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, hai mắt lập tức sáng rực lên.
Tạ Minh Xuyên cười hì hì, sáp lại gần Tạ Vân Tranh:
"Đại ca, sao huynh lại lợi hại như vậy chứ? Cứ như cái gì cũng biết. Món đồ này vị thần tiên kia đã ban cho chúng ta từ lâu, bọn đệ nghiên cứu mãi mà chẳng tìm ra công dụng gì khác. Không ngờ huynh vừa tỉnh dậy đã biết cách dùng, ngồi bên trong thế mà lại nhìn rõ được tình hình bên ngoài!"
Tạ Minh Xuyên dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi đổi. Hắn tò mò hạ thấp giọng, sợ bị đại ca nghe thấy nên chỉ dám lẩm bẩm một mình:




